Cháu bé bị bỏ rơi

Chị Mai Anh, mẹ nuôi của cháu nhớ lại: “Khi đọc thông tin trên báo về trường hợp của cháu bé, tôi đã rất xúc động. Cuối năm 2007, tôi cùng một vài người bạn vào Quảng Nam thăm cháu. Đúng là không thể cầm được nước mắt khi nhìn thấy cảnh cháu lết chân tay bò khắp nhà để tìm thức ăn, mặt mũi lem luốc… Lúc đó, không hiểu sao tôi lại có niềm khao khát được làm người mẹ chăm lo cho cháu”.

Rồi chị bàn với chồng, với cha, mẹ nội ngoại hai bên xin được đón cháu về nuôi. Lúc đầu, anh cũng đắn đo. Anh phân tích cho chị những khó khăn vất vả khi nuôi một cháu bé mà cơ thể không còn lành lặn, những tổn thương về tinh thần trong cuộc sống mai sau… Nhưng rồi, tình thương, lòng trắc ẩn đã chiến thắng. Anh đồng ý đón cháu về. Mẹ chị chỉ nhắn một câu: “Con đã bước một bước thì hãy bước tiếp. Mẹ luôn ở bên cạnh con”. Cuối tháng 3, Nhân được đưa ra Hà Nội.

Thiện Nhân đã hoà nhập với gia đình mới. Mấy ngày nay, cháu đã bi bô tập nói, đã bắt đầu biết cười. Chị Mai Anh cho biết cháu ăn rất tốt, hay vui đùa cùng 2 anh trai và đặc biệt mấy đêm nay cháu ngủ rất ngoan.

Nhưng điều mà anh chị và cả gia đình lo lắng là, dù cháu di chuyển bằng 3 chi rất nhanh và có thể trèo leo lên bàn, lên ghế nhưng nếu không chữa trị sớm, cơ thể cháu có thể sẽ phải chịu những tổn thương khác khi bị lệch cột sống.

Như một bản năng, Thiện Nhân rất mặc cảm về những khiếm khuyết trên cơ thể mình, dù cháu chỉ mới 20 tháng tuổi. Mỗi khi bác sĩ khám bệnh, hay người lạ muốn xem vết thương, Nhân lấy hai tay giữ chặt quần và thường khóc thét lên.

nhad.jpg
Ngôi nhà của bà ngoại Thiện Nhân trên núi (huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam)

Gia đình Mai Anh đưa Thiện Nhân đến bệnh viện Việt -Pháp. Các bác sĩ cho biết, trước mắt cần phải làm chân giả và hàng năm phải điều chỉnh chân giả cho phù hợp với độ lớn của cơ thể.Việc tái tạo cơ quan sinh dục và tinh hoàn chỉ có thể thực hiện được khi bé đến tuổi dậy thì.

Khi đón cháu bé, vợ chồng chị Mai Anh đã lường trước những khó khăn này, nhưng lúc đó vì tình thương, anh, chị chỉ muốn nhanh chóng đón bé để chạy chữa. Hiện, bé đã được lắp chân giả và đang bước những bước đi đầu tiên.

“Trước mắt, việc lắp chân giả, gia đình tôi và những người bạn có thể quyên góp được. Nhưng con còn cả một chặng đường rất dài để chữa trị. Điều mà tôi lo sợ nhất là sự thiếu thông cảm của cộng đồng, nay mai con còn phải đi học, phải đương đầu với xã hội, con sẽ mặc cảm về thân phận, về sự khiếm khuyết của mình. Đó là điều tôi không thể cho con được”, giọng người phụ nữ ngoài 30 như nghẹn lại.

Nhìn con đang tập những bước đi đầu tiên trên đôi chân vừa lắp, mắt chị ầng ậng…

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: