Archive for the Cuộc sống Category

Một cô dâu Việt ‘tố’ chú rể Hàn cuỗm tiền mừng cưới

Posted in Cuộc sống on July 18, 2008 by keronii

Theo lời kể của chị Loan, sau đêm tâm hôn, chàng giám đốc người Hàn Quốc đã biến mất cùng thùng tiền mừng đám cưới và 3.200 USD.

Theo trình bày của Loan, 30 tuổi, ở Đồng Nai đang theo học lớp lập trình viên, chị nhận được tờ rơi quảng cáo khoá học “kiểm lỗi phần mềm” của Trung tâm công nghệ thông tin Hàn Quốc đặt tại quận 3, TP HCM. Loan xin ba mẹ tiền đóng học phí 2.700USD một khoá ba tháng.

Ngày 28/5/2007, Loan cùng mẹ mang đủ số tiền đến trung tâm đóng. Tại đây, mẹ Loan được một nữ thông dịch viên tên Điệp bắt chuyện gợi ý: “Cô ơi, con gái cô đẹp quá, có muốn lấy chồng Hàn Quốc không?”. Rồi cô gái chỉ người đàn ông đang ngồi ở bàn giám đốc, nói: “Anh giám đốc tên Lee Jee Houng, rất tốt bụng, có trình độ, còn độc thân, muốn tìm một người vợ Việt…”.

Sau gần 1 tháng học tại trường và tìm hiểu, Loan bắt đầu có cảm tình với giám đốc Lee. Lee bày tỏ tình cảm và muốn cưới Loan làm vợ. Sau khi bàn bạc, hai bên thống nhất tổ chức lễ thành hôn vào tối 27/7/2007 tại khách sạn sang trọng Legend Sài Gòn.
Trong thời gian chuẩn bị đám cưới, Điệp gặp riêng mẹ Loan thổ lộ muốn mượn bà 200 triệu đồng để mua trang sức và đặt tiệc nhà hàng. Mẹ Loan chấp thuận cho chàng rể mượn 100 triệu đồng, viết giấy biên nhận vay tiền, cam kết trả lại đầy đủ sau tiệc cưới. Trước đó, Lee mượn của Loan. 500USD để nộp cho khách sạn xác nhận việc giữ chỗ cho tiệc cưới.

Có tiền, Lee đưa Loan đi sắm nữ trang gần 20 triệu đồng. Mẹ Loan cho chiếc nhẫn kim cương hơn 100 triệu đồng để làm quà cưới. Đám cưới tổ chức linh đình với hàng trăm khách tham dự, trong đó có khá nhiều bạn người Hàn của Lee, cả thân tộc của Lee (7 người) từ Hàn Quốc sang. Khi lễ cưới sắp cử hành, Điệp nói: “Bỗng dưng két sắt bị hỏng, gấp quá kiếm không có thợ mở. Đồ trang sức làm quà cưới để hết trong đó, tính sao bây giờ?”. Nhà gái đành nuốt giận.

Tiệc tan, Loan cùng Lee, em trai Lee và bà mối Điệp ôm thùng tiền vào một căn phòng sang trọng tại khách sạn Legend Sài Gòn. Loan thay đổi y phục, nằm nghỉ trên giường, trong khi Lee khẩn trương khui thùng tiền hỷ, vạch từng bao thư mê mải đếm.

Mấy ngày sau, mẹ con Loan vào Sài Gòn tìm Lee. Đến nơi, cả hai giật mình khi Trung tâm rộng lớn đã biến mất cùng toàn bộ số tiền, quà cưới, trang sức của cô dâu. Nghe tin, Lee vừa nhập cảnh sang Việt Nam hồi tháng 4, mẹ con Loan đã đến công an quận 3 trình báo.

Nỗi niềm những cô gái thi tuyển làm vợ trai Hàn

Posted in Cuộc sống, Người Việt khắp nơi on July 18, 2008 by keronii

Lần đầu tiên được đưa đi “coi mắt”, Lam không ngờ các chàng rể ngoại “kén vợ” kỹ càng đến mức bắt cô phải vén áo, sờ nắn khắp người. Ứớc mộng đổi đời thôi thúc, Lam đành nhắm mắt cho qua.

Hôm nay, công an tiếp tục tạm giữ những người có liên quan đến vụ tổ chức môi giới hôn nhân trái phép với 121 cô gái tại khách sạn Diệu Quyên (quận Gò Vấp, TP HCM) vào ngày 17/7, gồm: chủ khách sạn Dương Quốc Thái (33 tuổi) và Vòng Cam Liên (40 tuổi). Hai người đóng vai trò dắt mối đang bị tạm giữ để xem xét xử lý về hành vi môi giới hôn nhân trái phép.

Bốn “chú rể” Hàn Quốc bị phát hiện gồm Choi Eun Soo (44 tuổi), Yang Hong Iu (53 tuổi), Joon Tea Hwan (35 tuổi) và Kim Yeong Cheol (53 tuổi) bị xử phạt hành chính 15 triệu đồng mỗi người về hành vi nhập cảnh, hành nghề hoặc hoạt động khác tại VN mà không được phép của cơ quan có thẩm quyền sở tại. Cùng đi với 4 người này còn có 3 người đàn ông và 4 nữ khác. Trong đó, hầu hết là anh chị em của các chú rể đi cùng sang để “coi mắt” chọn vợ cùng, lưu trú tại một khách sạn ở quận 5.

Theo kết quả điều tra ban đầu, bằng thủ đoạn đi xuống các tỉnh miền Tây dụ dỗ và tìm kiếm các cô gái trẻ có giấc mơ xuất ngoại để “đổi đời”, các tay môi giới đã đưa được hàng chục cô đem về “đào tạo” tại nơi ở của mình.

Như trường hợp của Lam, năm nay đã ngoài 40 tuổi vẫn “nuôi mộng” lấy chồng ngoại. Mặc dù đường dây này chỉ “tuyển” các cô gái từ độ tuổi 18 đến 25, nhưng nhờ mối quan hệ “thâm niên” với các tay môi giới, Lam vẫn lọt vào được đường dây môi giới này.

Khai nhận với cơ quan công an, Lam cho biết mình sinh ra và lớn lên ở Vĩnh Long, nơi nổi tiếng với đặc sản cây bưởi, nhưng không muốn sống khổ sở, thiếu thốn nên bỏ lên thành phố. Chưa học hết cấp 2, Lam cũng chỉ quanh quẩn làm phụ bán cà phê, quần áo… Tình cờ, được một cô bạn bán hàng gửi gắm, Lam được tham gia đường dây lấy chồng ngoại với viễn cảnh sau khi về nhà chồng, công việc nhà hạ, kiếm được nhiều tiền nơi xứ người.

Lần đầu tiên được đưa đi “coi mắt”, Lam không ngờ các chàng rể ngoại “kén vợ” kỹ càng đến mức bắt cô phải vén áo, sờ nắn khắp người. Bất mãn, nhưng đã lỡ tham gia và ước mộng đổi đời thôi thúc, Lam đành nhắm mắt cho qua. Ngặt nỗi, qua nhiều lần “thi tuyển” Lam vẫn chưa lọt vào “mắt xanh” của chàng rể ngoại nào. Lần này, khi cô đang chờ “coi mắt” thì bị công an phát hiện.

Các cô gái trong đường dây môi giới hôn nhân trái phép tại cơ quan công an.

Không giống như Lam, cô gái tên Phương mới lần đầu tiên tham gia “tuyển vợ”. Lên TP HCM chỉ vài hôm, Phương được đưa đến một “lò” của các tay môi giới trên địa bàn quận Tân Phú. “Ở trong xóm em có cô bạn cũng theo đường dây môi giới, nó lấy chồng hơn 1 năm nay, thỉnh thoảng nó cũng gọi điện, gửi tiền về nhà. Bữa trước, có người trên thành phố về, nói là có chú rể Hàn Quốc qua đây tìm vợ, nên em khăn gói theo lên đây”, Phương nói trong nước mắt.

Cũng theo Phương, sau khi lên thành phố, cô được các tay môi giới thỏa thuận nuôi ăn ở, học ngôn ngữ, các nấu ăn món Hàn và chờ tới ngày đi “coi mắt”. Các cô gái ở đây không được ra ngoài và đi bất cứ đâu, chỉ quanh quẩn trong nhà, làm mọi việc theo sự chỉ đạo của một người phụ nữ.

Ngày 17/7, Phương cùng nhiều chị em khác được chở đến căn phòng chỉ chừng 15m2 tại lầu 3 của khách sạn Diệu Quyên “thi tuyển” thì bị bắt quả tang. Cơ quan công an nhận định, đường dây môi giới này thường xuyên liên lạc với các đường dây môi giới hôn nhân tại Hàn Quốc, chịu trách nhiệm đón các “chú rể” khi tới VN và thuê khách sạn để tổ chức coi mắt. Mỗi chú rể Hàn Quốc muốn qua Việt Nam tìm vợ phải trả cho đường dây này số tiền lên đến gần 10.000 USD.

Theo công an quận Gò Vấp, khách sạn Diệu Quyên đã nằm trong “tầm ngắm” trong thời gian gần đây khi có dấu hiệu hoạt động môi giới hôn nhân trái phép trở lại. Cách đây 2 năm, khi khách sạn có khá nhiều người nước ngoài lui tới với những hoạt động mờ ám, lực lượng công an đã kiểm tra khách sạn này nhưng nhóm môi giới đã kịp bỏ trốn.

5 điều “tiết lộ” sự thiếu chuyên nghiệp của bạn

Posted in Cuộc sống, Gioi tre with tags on July 17, 2008 by keronii

Ở hầu hết những trường hợp bổ nhiệm công việc, nhà tuyển dụng luôn chọn những ứng viên ưu tú nhất. Tuy nhiên, quyết định của họ có thể thay đổi bởi những thứ nhỏ nhặt tưởng chừng vô hại.

Hãy đảm bảo rằng bạn không mắc phải một trong những sai lầm dưới đây nhé.

uni08_2381-p.jpg


1. Sử dụng địa chỉ mail thiếu chuyên nghiệp

Ví dụ: địa chỉ mail của bạn là bánhtáodễthương@yahoo.com hay mèoconquyếnrũ@gmail.com. Bạn nghĩ: Đây là một địa chỉ thư rất hay và dễ thương, vui nhộn. Nhà tuyển dụng nghĩ: Không thể tin được ai đó lại có thể dùng địa chỉ email như vậy để liên lạc trong công việc, trao đổi với khách hàng…

2. Cài những lời nhắn ngốc nghếch trong máy trả lời tự động

Ví dụ: Chữ H ở từ “học thuật”, chữ B có trong từ “bia” – và đó là lý do vì sao tôi không có mặt ở nhà. Vì thế bạn hãy để lại lời nhắn được chứ?

Bạn nghĩ: Tin nhắn trả lời tự động của mình là tin nhắn hài hước nhất. Bạn bè, người thân chắc chắn ai cũng thích nó.

Nhà tuyển dụng nghĩ: Trời ơi, người này có thể đang sống ở “khu nhà vui vẻ”. Phỏng vấn đã là điều không thể chứ đừng nói đến nhận cô ta vào làm.

3. Gửi thư xin việc và sơ yếu lý lịch mà không kiểm tra lại
Bạn nghĩ: Mọi người ai cũng mắc sai lầm, thậm chí cả nhà tuyển dụng. Vì thế nếu có một hoặc hai lỗi cũng không phải là vấn đề gì lớn. Nhà tuyển dụng sẽ không để ý đến.

Nhà tuyển dụng nghĩ: Không ai là hoàn hảo, kể cả mình. Mắc hơn một lỗi trong sơ yếu lý lịch hay thư xin việc là điều không thể chấp nhận, huống chi lại có quá nhiều lỗi như thế này. Làm sao mình có thể biết được người này có kiểm tra lại trước khi gửi đi không? Nếu người này vô tình để thêm một hoặc hai số 0 đằng sau bản kê khai tài chính thì như thế nào chứ? Mình nên loại hồ sơ này và tìm kiếm người cẩn thận và chính xác hơn.

4. Không chuẩn bị kỹ càng cho buổi phỏng vấn
Bạn nghĩ: Mình có thể tự xoay sở nếu vướng phải câu hỏi khó bằng ứng đáp theo cách hiểu của mình. Thêm vào đó, nhà tuyển dụng không thể mong chờ mình biết tất cả về công ty.

Nhà tuyển dụng nghĩ: Người này không hề biết một chút về công ty, hoặc họ không quan tâm tìm hiểu về công ty ra sao. Có thể họ cũng không quan tâm việc mình có được nhận hay không. Mình cần một người hiểu biết rõ về công ty. Và người tiếp theo có thể sẽ tốt hơn.

5. Quên không gửi lời cảm ơn sau buổi phỏng vấn
Bạn nghĩ: Một lời cảm ơn ư? Nhà tuyển dụng sẽ cho rằng mình có ý xu nịnh, “luồn cửa sau”, mình không thích thế.

Nhà tuyển dụng nghĩ: Người này hẳn không nắm rõ kỹ năng tiếp theo của phỏng vấn. Anh ta chỉ gửi cho mình một địa chỉ hòm thư như bao người khác. Có chắc anh ta muốn nhận công việc này không?

Vé số đây, thần tài gõ cửa đây..!

Posted in blog, Cuộc sống on July 7, 2008 by keronii

Từ mấy năm trở lại đây theo đà tăng trưởng, giá vé xổ số kiến thiết “Ích nước, lợi nhà” cũng được đà tăng giá. Từ 1000đ đến 2000đ,rồi lên 3000đ và bây giờ là 5000đ… Giờ đây vé số đã lên giá 5000đ…người mua cũng ít đi nhưng người đi bán sao vẫn cứ nhiều thêm…!

Chúng ta có cũng cảm thấy nghị lực sống của họ sao mà giỏi thế…!

Nhìn những con người như thế này…dường như ta bắt gặp trên mọi nẻo đường

Khi vé số còn ở những mệnh giá thấp thì người ta cũng dễ thông cảm cho những hoàn cảnh như thê này mua đôi ba cái,không phải là để cầu may mà…
Cụ bà này phải còn lao động vì những miếng ăn, đỡ đi gánh nặng cho những người con của bà

Bữa ăn trưa giữa đường của một cậu bé bán vé số

Nhổ tóc bạc – thú thư giãn mới cho người Sài Gòn

Posted in Cuộc sống on June 20, 2008 by keronii

Khách nằm trên ghế, nhân viên dùng đèn rọi vào mái tóc rồi lấy nhíp nhổ từng sợi bạc, tóc sâu. 60.000 đồng một giờ cho dịch vụ “nằm khểnh, nhịp chân, cho người mân mê đầu”. Sau hơn một năm có mặt tại Hà Nội, mới đây dịch vụ nhổ tóc bạc đã chính thức có mặt tại TP HCM.

Đặng Tuấn Dương, người Hà Nội, chủ cửa hiệu 150 Nhật Tảo “nhổ tóc bạc” cho biết, ý tưởng mở dịch vụ xuất phát từ lần anh ghé thăm một cửa hiệu nhổ tóc bạc ở Hà Nội. Sau đó anh quyết định Nam tiến để thử kinh doanh nghề này.

“Lúc đầu khi nghe tôi nói ý tưởng, vợ tôi đã phá lên cười vì tính chất quái lạ của dịch vụ, thế nhưng sau khi bàn bạc thật kỹ và thấy được tính tiềm năng của nghề này tại Sài Gòn, vợ chồng đã mạnh dạn thuê mặt bằng mở cửa hiệu, mướn nhân viên”, anh Dương nói.

Cửa hiệu 150 Nhật Tảo, phường 8, quận 10. Ảnh: Thiên Chương.

Chị Hạnh, vợ của anh Dương kiêm nhân viên cho biết, thời gian đầu quán còn vắng khách do ít người biết đến. Song chị vẫn tin tưởng dịch vụ chăm sóc sắc đẹp – thư giãn lành mạnh này sẽ tồn tại được tại Sài Gòn. Nhiều khách hàng Sài Gòn thấy lạ với dịch vụ này, mấy ngày qua đồn “ở đây nhổ tóc bằng… răng”. Như để thanh minh, chị vợ phân bua: “Dụng cụ nhổ bằng nhíp, trong không gian rất lành mạnh chứ không phải nhổ tóc bằng răng như lời đồn đại đâu nhé”.

Cũng theo chị Hạnh, cửa hiệu chỉ phục vụ khách tại chỗ chứ không đến nhà nhổ tóc theo yêu cầu. Giá nhổ tóc sẽ giảm 20% từ giờ thứ hai. Sau ba ngày khai trương, cửa hiệu chuyên nhổ tóc bạc ở quận 10 đã có hơn 50 khách tìm đến để được nhổ tóc. Đây cũng là điểm đầu tiên tại TP HCM kinh doanh dịch vụ này.

Chị Minh Hạnh, 49 tuổi, nhà ở quận 5, khách hàng đầu tiên của cửa hiệu cho biết, tình cờ đi ngang qua nhìn thấy bảng hiệu chị đã lập tức ghé vào. “Tóc tôi có nhiều sợi bạc, ở nhà lại không ai có thời gian nhổ giúp, một mình loay hoay bên chiếc gương cả giờ đồng hồ mà chỉ nhổ được vài sợi nên khi nhìn thấy dịch vụ là chịu ngay”, chị Hạnh nói.

Còn anh Ngọc Thanh, 29 tuổi, nhà ở quận 1 thì đến với cửa hiệu vì không muốn mái tóc lấm tấm bạc của mình phải được nhuộm đen tóc bằng thuốc. “Tôi đã vài lần nhuộm thử bằng hóa chất, lần nào tóc cũng bị rụng do dị ứng”, anh Thanh nói. Anh bảo có dịch vụ nhổ tóc bạc, tóc sâu càng tiện.

Một số khách lại thích cảm giác thư giãn, vừa sạch tóc bạc vừa được mân mê da đầu. Anh Khánh, nhân viên bảo hiểm tại quận 10 thì cho biết, một lần công tác tại Hà Nội, anh được bạn bè mời đến cửa hiệu Chấy nhổ tóc bạc. Ban đầu anh hơi ngại vì tưởng dịch vụ không lành mạnh, tuy nhiên khi trở về Nam anh lại thấy nhớ nhớ dịch vụ này. Chính vì thế, khi nghe đồng nghiệp giới thiệu tại Sài Gòn có dịch vụ này, anh đã đến ngay.

“Được nằm khểnh, nhịp chân cho người mân mê đầu nhổ tóc đã ngứa, thích lắm”, anh Khánh khoan khoái ngả người trên ghế cho chủ tiệm “soi tóc”, nói.

Hoãn sinh con vì lạm phát

Posted in Cuộc sống, Vietname Economy on June 20, 2008 by keronii

Vợ chồng anh Hoan (Cầu Giấy, Hà Nội) vừa quyết định lùi kế hoạch sản xuất “tập 2”, vốn dự định bắt đầu vào cuối mùa hè này. Giá cả tăng vùn vụt khiến họ lo sẽ không đủ sức nuôi một trẻ sơ sinh.

Hoan đã có một con gái 5 tuổi. Từ vài tháng nay, chị Cúc vợ anh bắt đầu uống thuốc Đông y và bổ sung axit folic để chuẩn bị cho việc sinh con thứ hai. Tuy nhiên, việc đồng tiền mất giá nhanh thời gian gần đây khiến chị lo lắng. Và cách đây 3 ngày, sau buổi đi mua sắm ở siêu thị, thấy vài triệu đồng bay vèo mà hàng hóa mang về chỉ bằng hơn nửa so với trước, Cúc thực sự nghĩ đến chuyện hoãn sinh con và tối đó quyết định này đã được anh Hoan “thông qua”.

22494539_thai.jpg

“Đã có con nên chúng tôi biết nuôi một đứa trẻ tốn kém như thế nào” – Hoan tâm sự. Hai vợ chồng anh thu nhập gần 10 triệu đồng mỗi tháng. Lâu nay gia đình vẫn chi tiêu khá thoải mái với số tiền đó, nhưng với tốc độ trượt giá hiện nay, họ chắc rằng sẽ rất chật vật, nhất là khi có thêm một đứa trẻ.

Em bé thứ hai nhà chị Trang (28 tuổi, Đống Đa, Hà Nội) cũng sẽ không ra đời vào năm tới như dự kiến của hai vợ chồng, với cùng nguyên nhân trên. “Tôi nghĩ đã sinh con ra là phải cho nó những điều kiện tốt nhất, không thể theo kiểu trời sinh voi trời sinh cỏ được. Giờ tôi phải chuẩn bị đủ cỏ đã” – Trang tâm sự.

Trang cho biết hiện phải chi cho đứa con đầu gần 5 triệu đồng mỗi tháng, bao gồm tiền học phí trường “xịn”, tiền thuê giúp việc, giải trí, ăn uống, thuốc men… Nếu sinh thêm con, chắc chắn chị phải thuê thêm người, ngoài ra còn sữa, bỉm… và vô số khoản khác, chi phí cho điện, nước, ga cũng tăng vọt. Quá chóng mặt với tốc độ tăng giá trong khi thu nhập cải thiện không đáng kể, Trang cũng hoãn kế hoạch sinh con vô thời hạn.

Với những người đang mang bầu, tình trạng suy thoái kinh tế hiện nay cũng khiến họ sợ rằng có thể sẽ không đủ tiền nuôi con. Thủy (25 tuổi, Gia Lâm, Hà Nội) cũng nằm trong số đó. Mang bầu mới 5 tháng, cô đã rất mệt mỏi, hay phải nghỉ làm, trong khi thu nhập của cô được tính theo hiệu quả thực tế của công việc. Hai vợ chồng bằng tuổi, tổng thu nhập chỉ hơn 5 triệu đồng mỗi tháng, ngay chi tiêu bình thường đã phải dè sẻn để có tiền dự trữ lúc ốm đau.

Chữ hiếu thời nay

Posted in Bạn đọc viết, blog, Cuộc sống on June 18, 2008 by keronii

Mọi người bảo tui đừng có cay cú mấy cái chiện nhân cách, hiếu nghĩa này nọ làm jì cho mệt. Vì túm lại thì nó cũng chẳng ảnh hưởng đến việc tui ế hay đắt. Nhưng vẫn cứ thấy tức tức sao đó.

Từ ngày mà cái công việc của tụi tui yêu cầu khách fải ký xác nhận: chịu trách nhiệm cho người cao tuổi đi du lịch 1 mình, thì hỡi ôi, nhân tình thế thái…., chữ hiếu và nhân cách nó bèo nhèo như cục (…) mèo!

gwynethpaltrow.jpg
Chữ hiếu thời nay

Tui, thiệt ra cũng hổng dám bàn về cái vấn đề cao siiêu này, cũng như ko dám tự nhận mình là có hiếu này nọ, nhưng sự dziệc xảy ra trước mắt thì ko thể ngó lơ đc.

Dzụ thứ nhất: Thuở đời nay, con cái nó dám bỏ ra cả mấy trăm đô mua cái tour du lịch đi chơi đc, mà kiu đóng thêm mười mấy đô mua cái bảo hiểm cao cấp cho ba má già 7, 8chục tuổi thì si nghĩ đi si nghĩ lại. Tiếc! Ta nói, giải thích muốn đứt hơi mà tụi nó vẫn ko chịu mua cho ba má. (xin phép ko gọi là quý khách, vì cái ngữ đó thì ko cần fai gọi thế, mặc dù vậy cũng fải dạ dạ vâng vâng, bà mẹ nó). Àh, thế đấy ko mua thì đây ko bán tour cho nhé. Rồi, mua, miễn cưỡng mua, với cái mặt nặng như cục chì 8 tấn. Lại còn lèm bèm nữa chứ! Muốn vả vô mặt tụi nó cho chừa cái tật coi thường sức khỏe ba má mình.

Dzụ thứ hai: Tụi nhỏ nó để cho ông già gần 78, bị lãng tai đi du lịch 1 mình. Tụi tui cản rồi, người lớn tuổi đi 1 mình nguy hiểm lắm, fải có người nhà theo chăm sóc, chứ hướng dẫn ko fải 3 đầu 6 tay mà lo hết cho đoàn 30 người như thế. Đứa con nói: ko sao đâu, ổng già nhưng còn đi đc, tự lo đc, có bảo hiểm mà lo jì, ai rảnh đâu mà đi theo hầu. Ái chà, nghe tới đó là muốn tống cổ ra khỏi cty cho rảnh nợ.!!! Rồi, mua BH. Mua cái BH xong còn fải ký xác nhận đồng ý chịu trách nhiệm cho ba má đi đàng hoàng, chứ ko thôi mai mốt lại đổ thừa tụi tui dụ khị mua bảo hiểm mà ko cảnh báo trước. Đứa con: trời ơi, bực ghê, bít fiền fức dzầy khỏi cho đi cho khỏe, mấy ông già này rắc rối wá!!! Tui tròn xoe mắt, bó toàn thân. Hông bít ba má nó nuôi nó lớn lên có thấy fiền ko nữa!

Dzụ thứ ba: Trong tour Châu Âu, ông bố vợ 80tuổi đang đi nửa chừng lại đau bụng quằn quại. Thông báo International SOS của AIG có mặt chuyển bác vào bệnh viện. Tên con rể dửng dưng như ko, và bảo cô vợ: mặc kệ, cứ để cho tụi nó lo (tụi nó ở đây là bên BH), và thế là 2 vợ chồng tung tăng vui vẻ tiếp tục cuộc hành trình, để mặc ông bác ấy trong bệnh viện 1 mình, tự biên tự diễn 2 ngày. Cũng may ông bác ấy ko có vấn đề nghiêm trọng và đc chăm sóc khá chu đáo bởi những người ….xalạ!!!. Rồi ông bác trở lại nhập với tour, trong 1 lần tham quan bác ấy để quên cái máy chụp ảnh, fải tất tả quay lại để tìm. Ông bước xuống xe 1 cách khó nhọc, vậy mà đứa con gái ấy chả mảy may quan tâm đến bố mình. Thằng con rể ko ra gì đã đành, đứa con gái cũng cà chớn ko kém. Chắc bác ấy tủi thân lắm khi có những đứa con trời đánh như vậy. Người hướng dẫn fải nhắc khéo tên con rể, thì hắn mới chịu lê cái thân lười nhác đi theo bác. Với sự chứng kiến của sếp tui và anh hướng dẫn kể lại, mà trong đó có cả sự tức tối, ngao ngán và đau lòng.

Trời ạh, chữ hiếu và nhân cách của mấy người này ở đâu? Chắc quăng vào sọt rác hết rồi. NÓ còn tệ hơn cả cái cống nghẹt. Cái cống nghẹt còn có thể đào lên, nạo vét, thông thoáng. Chứ nhân cách và chữ hiếu đã hỏng rồi, thì làm jì đc nữa bây giờ. Chỉ có nước vứt cho cá rỉa hết cho rồi.

Ôi, cái chữ hiếu thời nay……