Archive for the blog Category

“Chân ngắn” thời hiện đại

Posted in Bạn đọc viết, blog on July 23, 2008 by keronii

Đọc mấy dòng giới thiệu của tớ trên blog, hầu hết 100 người thì đến 101 người “sốc nặng”. Người thứ 101 ấy chính là tớ, người viết ra mấy dòng quảng cáo về mình đến nổi tóc gáy.

kim22083.jpg

Đây là thời báo chí tôn vinh những người đẹp chân dài. Đây là lúc các nhà tuyển dụng tuyển tiếp viên cũng dựa nhiều vào yếu tố chiều cao. Các anh chàng chụp ảnh mỗi lần có show ảnh mới lại hỏi câu quen thuộc “nhỏ người mẫu có cao không mày”. Các nhà đạo diễn cũng bắt đầu tuyển các diễn viên hơi cao cao một chút xíu… Tất tần tật những điều ấy làm cho các cô gái chân ngắn như em phải “ngồi mút hột me đợi thời”. Nhiều khi em tự hỏi “không biết bao giờ mới đến thời của các cô gái chân ngắn đây!”.

Đứa bạn cùng phòng với em cũng có chiều cao mấp mé như em. Điều tồi tệ là nó tự ti về cái chiều cao khiêm tốn của mình một cách không thương tiếc. Suốt ngày nó luôn lải nhải câu: “Sao chân tao lại ngắn thế này” “Sao tao không cao hơn chút xíu”. Em nghe mà phát bực. Thật sự trước đây em chẳng mấy quan tâm đến ngoại hình hay chiều cao, nhưng trước xu thế hướng ngoại, trước tình hình người ta chỉ thích nhìn chân dài làm em lo sợ. Liệu một cô gái chân dài có thật sự “có giá”, có thật sự quyến rũ hơn một cô gái chân ngắn?

Vé số đây, thần tài gõ cửa đây..!

Posted in blog, Cuộc sống on July 7, 2008 by keronii

Từ mấy năm trở lại đây theo đà tăng trưởng, giá vé xổ số kiến thiết “Ích nước, lợi nhà” cũng được đà tăng giá. Từ 1000đ đến 2000đ,rồi lên 3000đ và bây giờ là 5000đ… Giờ đây vé số đã lên giá 5000đ…người mua cũng ít đi nhưng người đi bán sao vẫn cứ nhiều thêm…!

Chúng ta có cũng cảm thấy nghị lực sống của họ sao mà giỏi thế…!

Nhìn những con người như thế này…dường như ta bắt gặp trên mọi nẻo đường

Khi vé số còn ở những mệnh giá thấp thì người ta cũng dễ thông cảm cho những hoàn cảnh như thê này mua đôi ba cái,không phải là để cầu may mà…
Cụ bà này phải còn lao động vì những miếng ăn, đỡ đi gánh nặng cho những người con của bà

Bữa ăn trưa giữa đường của một cậu bé bán vé số

Lễ Hội thờ …. “Duong-Vật “của ngừời Nhật Bản

Posted in blog, Chuyện lạ on June 25, 2008 by keronii

Quả là không đâu giống nhật bản

Người dân thị trấn Komaki , khoảng 250 dặm về phía Nam của thủ đô Tokyo , Nhật Bản tổ chức một lễ hội về khả năng sinh sản được gọi là Hounen Matsuri (Lễ hội Hounen). Lễ hội Hounen được tổ chức mỗi năm vào ngày 15 tháng 3 . Những người đàn ông khênh trên vai một bức tượng gỗ to , cao khoảng 2,5 mét hình dương vật đang cương cứng và họ hô vang câu ” Hoh-sho, hoh-sho” trên suốt quãng đường dài từ đền thờ tên là Shinmei Sha trên một ngọn đồi rộng tới một đền thờ Thần đạo khác tên là Tagata jinja . Các cô gái trẻ thì cầm những bức tượng gỗ hình dương vật nhỏ hơn đi hai bên đường . Lễ hội Hounen rất thu hút khách du lịch trong và ngoài Nhật Bản.
Lễ hội được chuẩn bị và bắt đầu vào lúc 10 giờ sáng tại đền Tagata , nơi mà tất cả các loại đồ ăn , đồ lưu niệm hầu hết có hình dạng dương vật được bày bán .Khoảng 2 giờ chiều , mọi người cùng nhau tập trung tại đền Shinmei Sha để bắt đầu cuộc diễu hành. Lễ hội được kết thúc vào khoảng 4:30 chiều.

Chuông tại đền thờ Shinmei có hình dương vật

Hounen Penis Fertility Festival, Komaki, Japan Photograph bó …
nhìn mặt bà này …quá

Hounen Penis Fertility Festival, Komaki, Japan Photograph

Hounen Penis Fertility Festival, Komaki, Japan Photograph

Nét chung của hai lễ hội dương vật Kanamara và Hounen là người dân bày bán những bức tượng gỗ và cây kẹo hình dương vật. Tương truyền nếu sờ tay vào linh vật thì sẽ đem lại may mắn.

Image
Mấy cô này nhập tâm quá nhìn mà nóng hết cả người

Image

Image
eo ôi dã man quá

Image

Image
tranh vẽ như thật

Image

Chuyện tình BLOG

Posted in Bạn đọc viết, blog on June 20, 2008 by keronii

Em 23. Anh 28.

Cả hai đều tự do, thoải mái, vô tư, tươi nồng như những trang blog mới, hào hứng, tinh khôi, chưa đầy FL, không quá say mê với những “thủ thuật” khai thác thông tin hot để gây chú ý, không mặn mà với những entry giật gân, chắp vá “chất liệu” từ ti tỉ nguồn khác, hay những trò vô bổ “câu” pageview.

Có thể nói không sai chúng ta cùng là những “tín đồ” ăn blog-uống blog-ngủ blog, chơi blog-làm blog, say blog-nghiện blog, sống trong blog chết vùi trong blog của làn sóng “cô đơn trên mạng”, với những nhu cầu tình cảm thiết thực.

.

Photobucket

Em quen anh bắt đầu bằng câu làm quen của anh, giọng trêu tức rất cổ điển:

– Em xinh thật, hay là avatar của em đã nhờ photoshop xử lý đến mòn hết cả ảnh ra?”.

Em ngoan nết như thói thường:

– Em xinh thật đấy, anh. Có khi ngoài đời em còn xinh hơn ảnh nữa cơ!

Vậy rồi anh đề nghị add blog em: “Để xem ngoài chuyện xinh ra thì em có còn gì hay ho hơn nữa không!”.

Từ khi em accepted cái invitation không-nguyên-mẫu của anh, chúng mình đọc nhau đều đặn. Nỗi đợi chờ comment của nhau đã thành hò hẹn.

Đến nỗi như thành thói quen: nếu anh/em chưa comment cho entry đó, thì em/anh sẽ cương quyết không post entry mới.

Photobucket

Đa phần trong các entry em, anh thường kiếm chuyện chọc em đủ thứ. Nhưng em không giận, lại còn khen anh đùa rất có duyên. Có điều bí mật chỉ riêng em biết, song song với những chê bai “lộ thiên” và công khai kia, anh gửi cho em cơ man làdễ thương, nồng nàn, âu yếm. messages trong mailbox, thủ thỉ hàng lô hàng lốc những lời ngọt ngào,