Archive for the Truyen ngan Category

Dùng thân xác đổi tình yêu

Posted in Lối sống, Phongsu, sex, Tinh yeu - Hen ho, Truyen ngan on May 1, 2008 by keronii

Có câu “Đàn ông đổi tình yêu lấy tình dục, còn đàn bà đổi tình dục lấy tình yêu” và điều đó đúng với Hương lúc này. Cô cho rằng chỉ cần lấy tấm thân ra là có thể níu kéo được tình yêu, nhưng lẽ đời lại không như vậy.

Tiếp thị bia tại một nhà hàng nhỏ, Hương gặp Tuấn khi anh đặt bàn tại đây. Cuối bữa ăn, Tuấn kín đáo hỏi điện thoại cô và xin một cái hẹn. Xiêu lòng trước vẻ lịch lãm và tính hài hước của anh nên cô trao số điện thoại và đồng ý đi uống cà phê vào ngày hôm sau.

Với sự từng trải và hóm hỉnh, chỉ sau 20 phút, Tuấn đã thuyết phục Hương để xe lại quán, lên xe anh chạy vào khách sạn để nói chuyện cho yên tĩnh và mát mẻ.

Bước chân vào phòng, Hương ngập ngừng vì thực ra cô không thích thế này, nhưng sự cuốn hút của Tuấn làm cô không cưỡng lại được.

Hương năm nay 27 tuổi, cô có một cậu con trai 5 tuổi và đã ly thân anh chồng chỉ biết lông bông chơi bời từ 2 năm nay.

Gửi con đi làm cả ngày, tối về hai mẹ con lại luẩn quẩn với nhau, nhiều khi Hương thèm da diết có hơi ấm đàn ông. Tuấn đến đúng lúc cô khao khát nhất. Biết anh có gia đình nhưng cô cũng chẳng quan tâm, chỉ cần anh thỉnh thoảng có thời gian quan tâm và chiều chuộng là đủ.

Những tưởng Tuấn sẽ hiểu và ở bên cô nhưng sau một thời gian mặn nồng, anh biến mất tăm, hai người cũng có nhắn tin qua lại vài lần nhưng anh toàn hẹn vào những giờ oái oăm mà cô chẳng thể đi được.

Rồi đột nhiên, một thanh niên lạ gọi cho Hương, vòng vo làm quen và cũng đòi hẹn gặp. Mang máng biết Tuấn đưa số điện thoại của mình cho anh ta, nhưng Hương chẳng bận tâm và dấn thân vào mối quan hệ mới.

Và rồi cũng chỉ vài lần quan hệ, anh chàng kia lại biến mất. Từ đó, niềm khao khát có một người đàn ông ở bên lại càng mãnh liệt, Hương lao vào kiếm tìm và sẵn sàng chiều những người tình mới với hy vọng họ sẽ ở lại làm chỗ dựa cho cuộc đời mình. Nhưng qua tay hết người này đến người khác, những người đàn ông của cô đều ra đi như những cơn gió thoảng bởi có lẽ họ khó lòng mà chấp nhận một phụ nữ quá dễ dãi như Hương.

Không như Hương, Ngần rơi vào một hoàn cảnh khác. Yêu nhau được hơn 1 năm, tình yêu giữa cô và Thắng có dấu hiệu rạn nứt. Thắng bắt đầu lơ là trong quan hệ, thường xuyên trễ hẹn và chẳng bao giờ nhớ đến những ngày kỷ niệm riêng của hai người.

Về phía mình, Ngần hiểu là cô vẫn yêu Thắng như thuở ban đầu, mỗi cử chỉ của anh đều là mệnh lệnh với cô. Biết Thắng muốn ngãng ra, cô tìm mọi cách để kéo anh về phía mình. Và miếng mồi cô đưa ra chính là thân xác mình.

Mỗi lần gặp Thắng là một lần chủ động cô đưa anh vào cuộc. Khi ở nhà riêng, lúc ở khách sạn cô chủ động và đáp ứng bất cứ lúc nào có cơ hội gặp anh. Nhưng dù đã làm hết mình nhưng cô vẫn không thể níu kéo anh.

Lần cuối cùng cô đã bật khóc ngay sau hai người “quan hệ” vì Ngần định cố tình có con với Thắng và buộc anh phải cưới nhưng “thất bại”. Thắng đã biết rất rõ “âm mưu” của cô.

Mối liên quan giữa tình yêu và tình dục giữa nam và nữ là tương đối khác nhau. Người phụ nữ khi chấp nhận quan hệ thông thường phải qua một thời gian và có tình cảm với đối tượng của mình. Nhưng người đàn ông lại khác, có thể không có tình cảm nhưng họ vẫn quan hệ tình dục một cách thoải mái.

“Chúng tôi nhiều lần gặp những trường hợp như trên và đã phân tích để thân chủ hiểu được vấn đề, tìm ra được hướng giải quyết đúng đắn, mang lại thanh thản cho thân chủ của mình” chị Tịnh Vân, chuyên gia tư vấn thuộc đường dây tư vấn tâm lý 1900 58 58 86 nói.

Đó không phải lỗi của ai mà đơn thuần là sự khác biệt về nhận thức của hai phái. Người phụ nữ hãy tìm hiểu kỹ hơn về đàn ông để có những hành vi đúng đắn trong quan hệ. Lấy thân xác của chính bản thân mình để giành lấy tình yêu của người đàn ông là sai lầm lớn nhất trong tư duy của người phụ nữ, điều đó đôi khi chính là tác nhân đẩy người đàn ông của bạn ra xa hơn.

Cây xương rồng

Posted in Triet ly song, Truyen ngan on April 18, 2008 by keronii

Nó là một cây hoa nhỏ bé, sống trong một vùng đất màu mỡ. Nó được mọc lên tại vùng đất mà cha và mẹ của nó đã chọn. Cây cha và cây mẹ đã đến đây từ một vùng đất xa, xa lắm. Họ tìm thấy một nơi mà họ quyết định sẽ là nơi các cây con của họ lớn lên.

Cây cha và cây mẹ đã sinh ra các cây con, các cây con được cây cha, cây mẹ tặng cho những mảnh đất của cha mẹ chúng. Khi mới chạm xuống phần đất của mình, các cây con nhận ra rằng mảnh đất phía dưới của chúng đã được cha mẹ chọn lựa cẩn thận. Chúng nhận ra rằng chính cha mẹ đã dồn sức, dùng các rễ của họ làm đất tơi xốp, đầy dưỡng khí và đầy chất bổ dưỡng.

5120.jpg

Cha mẹ chúng cất công đào những mạch nước ngầm ở tít sâu dưới lòng đất, truyền mạch máu tinh khiết này đến cho chúng. Các cây con cảm ơn xiết bao với những quà tặng của cha và mẹ, chúng đón nhận những công sức của cha mẹ. Chúng cố vươn lên thật cao, nở ra những nụ hoa đẹp, đua nhau khoe sắc, làm đẹp tươi thêm mảnh đất mà cha mẹ chúng đã chọn và đã nguyện gắn toàn bộ phần đời còn lại của cha mẹ chúng ở đây.

Cây cha cây mẹ vui mừng xiết bao với các con của mình. Họ sinh ra thêm nhiều anh em cho chúng họ sung sướng khi nhìn thấy các con xum vầy với nhau. Các anh em cây che chở đùm bọc nhau, những anh chị khuyên nhủ các em, kể về công lao của cha mẹ… Cuộc sống cứ ngày ngày trôi như vậy.

Dân số của mảnh đất ngày càng tăng. Một ngày nọ, cây cha và cây mẹ sinh hạ một cây con, họ quyết định đây sẽ là cậu con út của mình. Cậu út lớn lên trong tình thương của cha mẹ, của sự yêu thương của các chị, của sự dìu dắt của các anh.
Ngày ngày, cây út này – nó sum vầy với gia đình, sà vào lòng nũng nịu mẹ, vươn lên theo cha đón ánh nắng ban mai. Cây con cùng vui với các anh nhỏ, lắng nghe các anh lớn trò chuyện, đòi quà với các chị. Bên cạnh cây con, nó còn có bao bạn chơi vui.

Ngày ngày, nó vui với ong, hát với gió… cuộc sống quá đầy đủ mà nó như cảm thấy thiếu thốn một thứ gì đó rất to lớn. Rồi một ngày kia, cơn gió đến, nói cho nó biết về cuộc sống của những cây xương rồng kia, mỗi ngày là một sự thử thách khắc nghiệt, đấu tranh để sinh tồn. Nó thấy trong lòng mình bỗng lấp đầy được khoảng còn thiếu đó. Nó biết rất rõ mình muốn gì.

Nó bảo với gió:
– Gió ơi, tôi muốn đến vùng đất của xương rồng! Gió đem tôi tới đó được không?

Gió ngỡ ngàng:
– Bạn sao thế? Bạn chỉ là một cây hoa nhỏ bé, cuộc sống của bạn là điều mà bao cây xương rồng mong ước, tại sao bạn lại muốn vứt bỏ nó đi??
– Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi cảm thấy nếu tôi cứ mãi ở đây, tôi sẽ sống và chết đi như bao loài hoa khác. Tôi muốn đến vùng đất của xương rồng, khi đó, lúc tôi nở hoa là lúc tôi khẳng định được sự tồn tại của mình. Gió hãy mang tôi theo với.

Cây hoa nhỏ bé, cậu út trong gia đình ấy, không biết rằng sẽ có bao điều thách thức, bao khó khăn đang đợi chờ cậu ở phía trước. Cậu đâu có nghĩ tới một điều rằng: Gió đến được nơi sa mạc rồi gió có thể trở về được mà không ngã gục như bao kẻ khác là vì Gió là con của Mẹ Mặt Đất, là cậu út của Cha Bầu Trời. Anh của Gió là Lửa và người bạn đời thân thiết của Gió là Mây. Họ luôn sát cánh cùng với Gió trên mọi bước đường, họ luôn giúp đỡ cho Gió khi Gió cần …

Rồi nó, cây hoa nhỏ bé, nương nhờ làn gió đi tới nơi mà ở đó, nó biết, là nơi nó sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của mình. Nó vượt qua bao cánh đồng, bao dãy núi xanh hùng vĩ. Nó rất phấn khích, ca hát cùng gió, tin rằng, đó là sự lựa chọn đúng đắn của mình.

Này, cây hoa bé nhỏ ơi, tôi biết bạn muốn gì, nhưng cuộc sống ở đó không phải lúc nào cũng như ý bạn muốn được đâu. Nếu bạn buông xuôi, đồng nghĩa bạn thất bại và kết thúc.

Tôi biết. Nói tôi không sợ thì là nói dối. Nhưng không hiểu sao tôi biết đó là điều mà tôi nên làm.

Rồi nó cảm thấy, không khí xung quanh mình ngày một nóng dần, khô héo. Ngay đến cơn gió cũng không còn mát mẻ với nó như xưa nữa. Nó biết, mình đã đến nơi cần đến. Và nó cảm thấy, nó đã biến thành một cây xương rồng nhỏ nhoi, yếu ớt đang chuẩn bị bước vào cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt.

Nó bắt đầu cuộc sống khắc nghiệt của mình ở vùng đất chỉ toàn cát và đá đó. Sự xuất hiện của nó là một điều gì đó khá mới mẻ đối với các anh xương rồng ở đây. Sự dạn dày sương gió khiến các anh rõ ràng trưởng thành và chín chắn hơn nó nhiều. Mỗi ngày, thấy nó vất vả, cố chắt bóp những làn nước khan hiếm trong bầu trời nóng như thiêu đốt, cố đâm rễ sâu hơn vào mặt đất mà nó biết, bên dưới kia có thứ mà nó cần: NƯỚC…

Các anh xương rồng bỗng muốn che chở cho nó, sẵn sàng giúp nó khi nó cần và nhường nó những phần nước ít ỏi. Nó mệt mỏi tiếp nhận những thứ đó và cảm thấy thật may mắn vì có các anh ở đây với nó, cảm thấy chưa bao giờ nó được quan tâm săn sóc như ở đây.

Nhưng không lâu sau, cũng chóng thôi, nó nhận ra, nó đến đây không phải để làm gánh nặng cho người khác. Đến đây không phải để được bảo bọc, dựa dẫm. Mệt lắm, khát lắm. Nhưng nó dần từ chối sự ưu ái mà những người ở đây dành cho nó. Nó muốn các cây xương rồng hiểu, nó làm vậy là vì nó muốn xứng đáng với họ và xứng đáng với tình cảm mà mọi người dành cho nó cũng như nó dành cho mọi người.

Nhưng như vậy cũng đồng nghĩa với việc cuộc sống của nó càng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Có đôi lúc, ngắm những vì sao đêm sau một ngày mệt mỏi, nó tự hỏi tại sao mình phải cố gắng như thế?? tại sao mình cứ từ chối những gì nhẹ nhành mà lại tự tạo ra những khó khăn cho mình?? Bản chất nó vẫn là một cây hoa nhỏ bé và yếu đuối mà thôi. Liệu nó có vượt qua được không?? Có đôi lúc quá khát và quá mỏi mệt, nó đã muốn bỏ cuộc. Đã nhiều lúc, nó quay trở lại làm cây hoa nhỏ bé đó, nhiều lắm. Nhưng không hiểu sao, nó vẫn cố đi tiếp…

Kiep lam

Posted in Truyen ngan on April 16, 2008 by keronii

Ngày….. tháng…..năm…..

Mình dậy trong tiếng quét dọn rầm rầm và tiếng bát đũa loảng xoảng. Trời, mụ ấy đã thức. Chẳng nhìn cũng biết mặt mụ đang “sưng” lên, vì đêm qua mình về khuya. Cơ khổ, mới chỉ vài chai với anh em. Thân xác này đã hiến hết cho vợ con. Ôi, sao tôi không đập đầu vào gối chết quách đi!

mo01-01.jpg

Vừa đánh răng vừa liếc ra bàn, mụ đã dọn xong món cơm rang khủng khiếp, cũng đĩa cải chua thừa tối qua. Nhục chưa! Ðáng đời chưa? Không ăn thì đay nghiến: “Ðêm qua đi với con nào?”, mà ăn thì nước mắt trộn cơm. Làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn. Hơ! Cái em rót bia quán “Tím” xinh ghê, xuỵt!

Ngày ……tháng…..năm…..

Ngồi ở cơ quan mà cứ như trên đống lửa. Tối nay anh em lại réo, phải nghĩ ra cơ sự gì đây. Những lý do như hội thảo, thăm bạn và sinh nhật sếp mình đã bịa nhiều, xài nữa mụ nghi mất. A! phải rồi, đi bác sĩ, cớ này chưa áp dụng bao giờ. “Alô, em à? Anh thấy đau đầu, chắc không sao , em nhỉ?…. phải khám à?….Kệ, khám làm gì….. chết là cùng…Sao, anh không chủ quan, nhưng anh thích về nhà…Thôi, nhưng nếu em cương quyết thì anh đi, nhưng lão bác sĩ này ở xa lại đông khách, anh lại phải về khuya, đừng lo!”

Xong, hi hi! Thoát. ôi thực ra mụ cũng dễ thương, chỉ có tội nói hơi nhiều và nấu đi nấu lại món thịt kho giả cầy và món gà ram mặn…Ơ, em sinh viên thực tập vưà mới luớt qua, chân dài quá! Trời ơi, tôi già rồi. Tôi chết mất!

Ngày……tháng……năm…

Mình dắt xe ra khỏi nhà như một lão ở đợ. Ghi-đông là cặp sách cho con, yên sau là túi quần áo đi sửa, đằng trước là hai bịch xà bông. Còn đâu hình ảnh chàng trai dũng mãnh, chuyên gia vi tính, người đàn ông hào hoa sáu năm trước. Thôi, hình tượng mình có lẽ đã chết hẳn rồi. Gia đình đúng là cối xay, nghiền tất cả thú vui tuổi trẻ thành món cháo bèo nhèo.

1204751584_44972764.jpg

Hôm nay mụ biệt phái mình đi sửa bếp gas. Không ngày nào mụ không giao một “nhiệm vụ bất khả”, mặc dù mình không phải là “Tôm-cờ-ru-dơ”, còn mụ tất nhiên chẳng phải là “Ni-kon-kit-man”. Hôm thì phải mua chai nước mắm năm ngàn (trong khi toàn quốc đều bán sáu!), hôm thì phải mua ký thịt bò mà về cân thấy ký mốt! Thôi để tôi đụng xe cho bà vừa lòng. Gặp thằng bạn ở đầu ngã tư, nó giúi cho tờ thiệp cưới. Thế là mình sắp toi hai trăm, còn nó sắp toi cả cuộc đời. Mình muốn cản nó, rồi lại cuời gằn: “Em dại thì cho em chết, anh hơi sức nào mà lo”.

Ngày…….tháng……năm…..

Gặp chai kem dưỡng da, tần ngần rối quyết định mua cho mụ. Của đáng tội, chả mấy khi dám xài cho bản thân. Nhưng để cẩn thận mình phải bóc giá tiền đi và ”khai” rẻ hai chục ngàn mới an toàn tuyệt đối.

Hôm qua, có một em mới về phòng. Sao mà trẻ trung xinh xắn thế. Mình phải làm mặt “ngầu” cho oai, chứ trong lòng buồn bã quá, già rồi còn gì. à! Không, không già! Ðể tuần sau ta sẽ mời em đi ăn kem. Ðúng đắn nhất thế giới. Ôi, cái kính của tôi đâu rồi?

Thằng bạn tặng hai vé biểu diễn thời trang. Tối nay đi coi với mụ. Phải nhớ đến phần áo tắm cần giữ bộ mặt cau có và dửng dưng. Nếu không thì lộ hết. Xuỵt! Bên kia đường mới khai trương một thẩm mỹ viện, ra vào toàn loại nhiều mỡ ít nạc. Các bà ơi, tập làm gì, mát-xa làm gí. Cứ phóng xe, hò hét chồng con như mụ nhà tôi thì da thịt săn chắc ngay thôi.

Chủ nhật phải đưa mụ và con bé đi sở thú. Chả hiểu sao mụ lại thích thiên nga, con bé thích gấu, còn mình chỉ thích đười ươi. Có lẽ bởi nom nó có vẻ vô tư và khỏe mạnh. Ơ, em vừa đi qua mặc áo hai dây. Nếu mụ mà mặc thì khá hơn, bởi vai trắng và tròn. Ôi đàn ông, ôi lũ chồng, đứng núi này trông núi nọ. Phó phòng vừa biếu chai rượu. Thử nhấp một ngụm xem. Khà! Ngon. Nhìn ảnh vợ con trên bàn, sao mà lung linh. Hình như mụ ấy đang cười!


Ngày… tháng… năm…

Sắp đến ngày lễ t

Đàn ông và biển cả !

Posted in Truyen ngan on April 5, 2008 by keronii

Ngồi ở quán cafe. Hỏi ông bạn: “Này, ông nói thật đi, ông nghĩ thế nào về Biển“. Phản xạ đầu tiên của ông bạn là chối: “Tôi có quen em nào tên là Biển đâu. Các em nhiều tên bỏ xừ, biết làm sao hết được“.
“Biển đây là biển nói chung ấy mà, biển để đi tắm ấy”.
À…thế thì thích…“.

Đàn ông nói chung ai cũng thích biển. Đàn ông nói chung ai cũng thích đàn bà. Biển như thể đàn bà. Tại sao người ta thường ví biển như đàn bà? Vì đàn bà nói nhiều và biển thì cũng sóng vỗ, ầm ào suốt ngày đêm…Một ví dụ về đàn bà nói nhiều là nàng Sheherazade có thể nói suốt ngàn lẻ một đêm nhưng biển nói nhiều hơn thế gấp triệu triệu lần. Nếu em là biển xanh, anh xin làm bờ cát trắng. Đàn bà đã nói nhiều như biển rồi thì đàn ông chỉ biết lặng im như cát.

Được cái may là có người cũng hiểu:”Em biết những lời yêu còn ở trong anh. Như ốc đảo xanh nằm trong sa mạc. Nhưng trước em anh lặng im như cát. Chính điều này làm em yêu anh” (Không đề, Lâm Thị Mỹ Dạ)

 fe4a.jpg

Trong tiểu thuyết được Giải Nobel của Heminway – “Ông già và biển cả” có đoạn: “Biển tử tế và rất đẹp. Nhưng nó có thể rất độc ác và tráo trở bất thình lình. Lão luôn nghĩ về biển như lamar, đấy là cách người ta gọi biển bằng tiếng Tây Ban Nha khi họ yêu biển. Thỉnh thoảng những người yêu biển cũng buông lời nguyền rủa biển nhưng họ luôn nói như thể biển là phụ nữ. Vài tay đánh cá trẻ, sử dụng phao nhựa làm phao câu và đi thuyền máy, sắm được khi gan cá mập được giá, gọi biển là el mar, tức giống đực.

Chúng nói về biển như một đối thủ, một địa điểm hay thậm chí là một kẻ thù. Nhưng ông lão thì luôn nghĩ về biển như về một phụ nữ, như cái gì đó có thể ban phát hay chối giữ ơn huệ, và nếu biển làm điều ác độc hay tàn bạo thì bởi lẽ lúc ấy biển không thể nào kìm giữ nổi. Mặt trăng tỏa chiếu trên biển như thể tỏa chiếu trên cơ thể của người đàn bà, lão nghĩ…”. Ông già mà còn nghĩ về biển cả như thế huống chi những người đàn ông tuổi đang hăng và nhựa sống đang căng.

Đàn ông trước biển, cảm giác cũng chống chếnh như trước người đàn bà đẹp, phải bám lấy chai rượu hay ít ra là chai bia. Để che giấu những con sóng trong lòng. Và để nhắm với những sản vật của biển: tôm, cua, cá, mực, ngao, sò, ghẹ…

Đàn ông ít nói chuyện về biển. Nói chuyện về biển nghe có vẻ lãng mạn. Đàn ông thường che giấu sự lãng mạn, như thể che giấu những phút mềm lòng.Thà nói chuyện về đàn bà, về ô tô, về điện thoại di động còn hơn. Khi nói về biển, đàn ông thường hay nói đến những thứ kèm theo biển: ở biển nào hay, khách sạn nào đẹp, dịch vụ ở đâu tốt…Khi nói về biển, đàn ông hay hỏi nhau: “Ở đấy có gì không?”

Tại sao đàn ông lại thích biển? Đi biển đàn ông ăn khoẻ, uống khoẻ, làm việc khoẻ. Trần mà như thế kém gì tiên?

Như chiến binh chinh chiến khắp nơi được trở về bên người đàn bà yêu dấu, đàn ông sau những vật lộn với đời đến với biển, ngã vào lòng biển. Biển ầm ào như vậy nhưng đứng trước biển là cảm giác bình yên. Nghĩ về biển là nghĩ về sự nghỉ ngơi.

Nên đối xử thế nào với biển? Như thể hỏi: Nên đối xử thế nào với đàn bà. Ông bạn trả lời gọn lỏn: “Kệ nó”. Khi đến với biển cũng như khi đến với đàn bà cần chuẩn bị nhiều tiền là được. Để chuẩn bị nhiều tiền cần phải làm việc nhiều. Biển cũng như đàn bà là một trong những kích thích để đàn ông làm việc nhiều.

Đàn ông thích biển, có nhiều đàn ông thậm chí say mê biển, yêu biển. Say mê, yêu – như với đàn bà, tìm mọi cách để đến với biển, để được ở bên biển, để được nghe sóng vỗ… Có người có hẳn cả một bộ sưu tập cát từ những bãi biển đã từng đi qua. Có đàn ông đến với biển nhưng thậm chí chẳng nhúng mình xuống nước. Chỉ ngồi trên bờ, ngắm biển, hít thở không khí biển và uống, tất nhiên.

Tại sao tự nhiên lại nói về biển?”
“Mùa hè!”
Có hẳn cả một cụm từ: “Mùa hè ở biển”. Một cụm từ đẹp, đầy gợi cảm.

Lá thư dấu trong tháp cổ.

Posted in Truyen ngan on April 5, 2008 by keronii

Tôi trở lại Qui Nhơn sau năm năm. Thành phố đã hòan toàn thay đổi với những con phố rộng ra, con đường biển mới mở rộng thênh thang, khu vực ngày xưa là phi trường nay đã có một cánh rừng được trồng lên. Sáng tinh sương, mọi người chạy bộ trong ánh nắng dịu dàng của phố. Bên kia rừng là một bãi cỏ rộng thênh thang.Màu xanh cỏ làm cho lòng người trở nên mềm hơn trong cái tinh khôi của một ngày. Tôi bước chân ra khỏi khách sạn, nơi tôi đã từng ở cách đây năm năm. Căn phòng ngày xưa tôi ở vẫn không có gì thay đổi, có khác chăng là những người làm việc trong khách sạn ngày trước, giờ đây đã không còn làm việc.

221a.jpg


Tôi lang thang ra khu rừng với những hàng cây sao đen mới vài năm tuổi đang cố chen nhau lớn lên. Tìm một chiếc ghế đá , ngồi. Tôi ngắm nhìn Qui Nhơn. Tôi tự nhủ biết đâu tôi sẽ gặp em đang chạy bộ lướt qua tôi, và chắc chắn là tôi sẽ nhận ra em.

Năm năm là một lời hẹn. Cuộc sống mãi mê trôi sáng trưa chiều tối, năm năm có thể là thóang chốc, nhưng cũng là một sự thay đổi của một cuộc tình, là một khu phố mới vừa hình thành, là một tòa nhà lộng lẫy mọc lên. Có ai đã từng nói thời gian giống như một dòng nước trôi. Nó chẳng bao giờ quay lại, và đôi khi trong khỏanh khắc của ngày trôi, tháng trôi đó, ta đã vô tình để vuột khỏi tay mình những điều quí giá nhất mà ta không hề hay biết.

Diệu nói với tôi rằng không có con đường nào xa xăm, mà chỉ có lòng người xa xăm. Trong cái đêm rằm rì những cơn gío uể ỏai thổi về, hai đứa len vào con phố bán hàng ăn đêm . Con phố ấy tôi không kịp nhớ tên.Chỉ nhớ những ngọn đèn tù mù, những bộ bàn ghế cứ xếp theo hàng dài , lúc nào cũng đông đúc khách. Em bảo : “ Món ăn quê em đơn giãn lắm, không cầu kỳ. Con gái Qui Nhơn cũng vậy, yêu là yêu, ghét là ghét.” Hai tô bánh canh đem ra trong cái chập chọang của đêm. Người bán hàng có lẻ đã quá vất vả vì cả đêm dài buôn bán , đặt hai tô bánh canh lên bàn cho hai đứa chúng tôi lên bàn rồi ngã dài người trên chiế xếp mà nhắm mắt ngủ. Phố nửa đêm nghe cả tiếng gió lao xao, nghe cả tiếng cựa mình của những viên đá nằm lăn trên mặt đường.

Tiếng Diệu : “Khi nào anh trở lại ?”

Tôi nặn lát chanh vào tô bánh canh cho Diệu, bỏ thêm vào tô cho em một ít ớt bột khô , nói ; “ Ăn ớt cay xè làm cho món ăn ngon thêm. Theo anh, em phải tập ăn ớt”

Diệu cười khẻ khàng trong đêm ; “Dạ, em sẽ tập ăn ớt.”

Buổi sáng giã từ Qui Nhơn, xe đi ngang qua con đường mới mở trổ ra Sông Cầu, xe đi qua những bãi cát trắng, khi nắng đầu ngày chỉ mới dịu dàng từng vệt ném xuống đó những óng ánh. Là tôi nhớ Diệu. Xe dừng lại ở đốc Tình nhân. Ở nơi này có thể nhìn xuống thấy thành phố đang lao xao. Thấy cả bãi biển cong mình vỗ sóng. Tôi cố xem thử ngôi nhà nào em đang ở trong cả triệu căn nhà bên dưới. Hôm Diệu đưa tôi đến đây, em chỉ cho tôi nhà của em : “Anh nhìn kìa, gần ngôi nhà cao nhất thành phố, có ngôi nhà mái ngói đỏ au, nhà em đó.”

Thật ra thì tôi nào có thấy ngôi nhà mái ngói đỏ au nào đâu, nhưng tôi vẫn trả lời em ; “Ừ, anh thấy rồi, ngôi nhà phía trước có một giànn hoa thiên lý, trước nhà có chiếc cổng gỗ sơn xanh. Đúng không?” Diệu cười như chưa bao giờ em cười to như thế : “ Đừng có nịnh. Nhà em làm gì có hoa thiên lý, làm gì có chiếc cổng gỗ sơn xanh..” Tôi cũng cười theo em, khi tay tôi và tay em nắm chặt nhau: “ Có mà, khi nào mình về với nhau, anh sẽ trồng hoa thiên lý trước nhà và anh sẽ dựng cho em một chiếc cổng gỗ sơn màu xanh.” Em móc tay tôi, thật chặt : “ Là anh nói đó nhá”.

Tôi đã có những ngày vui cùng em. Mà bây giờ, để đổi lại quãng đời tôi có được để được cùng rong chơi một tuần lễ như thế, có lẻ tôi chẳng hề ân hận. Người xưa há chẳng từng nói rằng trong thời khắc đó, trong ngày tháng đó, nếu bạn sống đúng với bạn muốn, như bạn cần, thì đó chính là những ngày tháng bạn sống đúng nhất.

Đó cũng là lần đầu tôi đến thành phố của em. Chính xác hơn là đã có nhiều lần trong những cuộc hành trình dong ruỗi đó đây của mình. Tôi đã đi ngang Qui Nhơn, nhưng chỉ là đi ngang qua ngã ba Phú Tài hoặc xe dừng lại nơi đó để trả khách hoặc đón khách. Tôi biết Qui Nhơn của em với những dãy phố dọc trên lộ bày bán một lọai rượu độc đáo sản xuất tại Bình Định : rượu Bàu Đá. Tôi ngóai nhìn tháp bánh Ít khi xe lướt qua để tưởng tượng về một vương triều Chămpa xa xăm cách đây mấy ngàn năm tồn tại. Tôi tò mua mua chồng bánh tráng sản xuất tại đây, để nghe kể câu chuyện cách đây hơn hai trăm năm, đó chính là lọai lương khô độc đáo cho quân lính khi tấn công vào Phú Xuân.

Em bảo : “ Ở quê em có nhiều nơi để đi lắm. Em sẽ là hướng dẫn viên cho anh trong một tuần anh ở đây anh nhé.”. Một tuần lễ bên cạnh một cô gái xinh đẹp, ăn nói dịu dàng thì một tuần đó trở nên ngắn lại. Một tuần lễ để tôi hiểu rằng đôi khi người ta ở gần nhau 10 năm, 20 năm vẫn không quan trọng bằng bảy ngày buồn vui. Em mang tới một chiếc xe gắn máy, rồi tôi và em bắt đầu cuộc hành trình.

Diệu thường mở đầu câu chuyện bằng ba chữ : “Ở quê em.” và Diệu dẫn dắt tôi đi từ nơi này đến nơi khác. Đó là cầu Nhơn Hội bắt qua đầm Thị Nai, tới bán đảo Phương Mai. Chiếc cầu vắt mình qua biển là niềm tự hào của mọi người. Diệu thuộc lòng những con số : Cầu có 5 cầu nhỏ phụ theo, dài 6,9 km.Thi công trong vòng 4 năm”.Tôi không quan tâm đến những con số, tôi chỉ nghe gío biển lồng lộng thổi khi tôi chở em qua cầu, trong gió có mùi hưong của em lạ lẫm.

Diệu đưa tôi đến Thành Hòang Đế. Hai đứa bước chân khẻ khàng lên vạt cỏ úa vàng vì nắng, đưa tay chạm vào những tảng đá ong của tường thành đã sụp đổ vì thời gian đã trôi qua hai trăm năm. Rồi trong mái che nắng kia là hồ bán nguyệt vừa được khai quật.

Tôi nhìn những viên đá nhô ra trong lòng hồ, nhìn lớp đất vừa được lấy lên. Hình dung thuở xa xưa bao nhiêu người đẹp tắm trong hồ. Hình dung ra một chiếc hồ bán nguyệt được xây dựng chỉ dành riêng cho Diệu. Khi tôi nói lên điều đó, Diệu véo tay tôi : “Cái anh này.”

Rồi em đưa tôi đi thăm các ngọn tháp Chăm. Bình Định có tới 8 cụm tháp Chăm với 14 ngọn tháp nằm rải rác nhiều nơi. Con đường đến Tháp đôi chen trong nhà dân, em ôm vòng lưng tôi, kể chuyện: “Bình Định xưa, là vùng định đô của vương quốc cổ Champa từ thế kỷ XI đến thế kỷ XIV. Anh sẽ bắt gặp các khu tháp gồm hai hai nhóm.

Đó là nhóm tháp kiến trúc Champa gồm tháp Bình Lâm, Bánh Ít, Cánh Tiên, Thốc Lốc, Thủ Thiện có niên đại vào nửa sau thế kỷ XI nửa đầu thế kỷ XI. Nhóm tháp theo kiến trúc Khmer là tháp Dương Long và tháp Đôi, có niên đại cuối thế kỷ XII, đầu thế kỷ XIII..”. Em kể như một nhà sử học, thật ra thì em lại học bên ngành du lịch chẳng dính líu gì với sử. Tôi vỗ tay khen : “Em giỏi thật

Con đường lên tháp Bánh Ít dốc, có một đọan bị lở lói và cây cỏ xum xuê. Đó là ngọn tháp cuối cùng tôi được em đưa đến sau khi đã ghé biết bao nhiêu nơi. Từ trên độ cao này, nhìn xuống thấy cảnh quan thật lộng lẫy. Tiếng Diệu trong gió: “ Mình tới tháp trên cao đi anh, nơi đó có một hốc chèn bằng viên gạch.

Ai muốn ước muốn điều gì cứ viết vào giấy bỏ vào, chắc chắn điều ước sẽ thành hiện thực.” Diệu nói với cặp mắt long lanh khiến cho tôi không tin vào những chuyện thần thánh cũng tin. “Vậy thì anh sẽ viết điều ước của mình bỏ vào đó.” Tôi nói thế, và xé mảnh giấy bạc trong bao thuốc viết mấy chữ, bỏ vào trong ngăn bí mật kia.

😐
Một mảnh giấy nhỏ bằng lớp giấy bạc trong bao thuốc lá bỏ vào trong ngăn bí mật của tòa tháp cổ đã trải qua năm năm trời có còn giữ nguyện vẹn dòng chữ viết trên đó không? Điều đó rất khó , bởi thời gian mổi năm là biết bao nhiêu cơn mưa, bao nhiêu vạt nắng làm cho mảnh giấy kia có thể bị mục nát. Còn điều bí mật trong tấm giấy ấy có thể sẽ được giữ kín suốt đời, như tôi đã nói với em hôm đó : “Khi anh trở lại, anh sẽ lấy nó ra đọc cho em nghe.” Diệu móc tay tôi: “Là anh hứa đó nghe.”

Nhưng em đã không còn ở Qui Nhơn. Dẫu Qui Nhơn của em hôm nay đã khác. Bàn làm việc của em đã có người thay thế, một cô gái tóc dài. “ Xưa chị Diệu phụ trách việc này. Năm ngóai chị Diệu đã lấy chồng,chị cũng đã theo chồng sang định cư ở Hà Lan rồi.” Cô ta không hề biết là tôi đã từng gặp Diệu.

Tôi lang thang một mình lên Tháp Bánh Ít, không ai hiểu tại sao. Tôi đã để năm năm trôi qua, và tôi đã đánh mất Diệu bởi tôi chưa hề có một lời hẹn hò. Và chuyến trở lại đăng đẵng này đã trở nên quá muộn.

Tôi gỡ nhẹ viên gạch khép hờ, lổ trống bí mật hiện ra. Tôi tìm được tấm giấy mình viết năm xưa trong hốc gạch. Dòng chữ tôi viết bằng bút bi đã mờ : “Anh yêu Diệu.Khi trở lại anh sẽ hỏi cưới em.”

Tôi không tin mắt mình khi bên dưới dòng chữ tôi viết có một dòng chữ khác, nét mực còn rất mới : “Em không đợi anh được nửa.Em đi lấy chồng đây.

Những bài học giản dị

Posted in Truyen ngan on March 21, 2008 by keronii

Trước đây, có hai ông bà cụ sống rất hoà thuận, có cả một vườn dưa chuột. Ông cụ thì thường xuyên chăm sóc vườn dưa, còn bà cụ thì thường làm dưa chuột muối. Mỗi mùa đông, ông cụ lại nghiên cứu các bản danh sách giới thiệu hạt giống để đặt mua loại tốt nhất. Cả gia đình sẽ vui vẻ giúp ông xới đất, trồng và chăm sóc dưa chuột. Còn bà cụ thì rất thích làm món dưa chuột muối. Thậm chí, bà cũng thường xuyên đọc sách dạy nấu ăn để xem những thủ thuật làm dưa chuột muối.

Ai cũng nói đó quả là một gia đình hạnh phúc, và vị khách nào đến nhà chơi cũng được tặng một bình dưa chuột muối “đặc sản” mang về. Dần dần, những người con lập gia đình và chuyển đi. Nhưng họ vẫn liên tục được bố mẹ gửi cho những hộp dưa chuột muối.

Nhưng cuối cùng thì ông cụ mất. Mùa xuân năm sau, tất cả con cái về thăm mẹ và bảo:
– Chúng con biết mẹ rất thích làm dưa chuột muối, nên chúng con sẽ đặt mua hạt giống, sẽ trồng và chăm sóc dưa chuột cho mẹ.

Người mẹ mỉm cười:
– Cảm ơn các con, nhưng các con không cần trồng dưa đâu, vì mẹ thật sự không hề thích làm dưa chuột muối. Mẹ chỉ hay làm món đó vì bố các con thích trồng dưa chuột mà thôi.

Tất cả những người con đều rất ngạc nhiên, chỉ có người con út có vẻ buồn. Bởi vì bố anh từng kể với anh rằng ông không hề thích trồng dưa chuột, nhưng vì mẹ anh thích làm dưa chuột muối nên ông trồng dưa để làm bà vui lòng mà thôi.

elderly460.jpg


Đây là câu chuyện vui hay buồn, tôi cũng không chắc nữa. Nhiều người cho rằng đây là một câu chuyện vui. Ông cụ và bà cụ vui vẻ làm một việc vì nhau, và việc đó lại còn có ích cho mọi người. Nhưng tại sao nó cũng là một câu chuyện buồn? Vì ông cụ và bà cụ không thể thật sự chia sẻ những nhu cầu, niềm vui, sở thích của bản thân với nhau. Nên thay vì cùng tốt hơn và tạo ra những điều mới, họ lại bị dính với một việc mà họ nghĩ rằng là trách nhiệm đối với nhau.

Có lẽ, sự chia sẻ bao gồm cả hai mặt: Tôn trọng và yêu quý sở thích của nhau, nhưng cũng được chia sẻ cả cảm xúc và suy nghĩ thật của mình.

Đơn giản hãy gọi người là Mẹ !

Posted in Truyen ngan on March 21, 2008 by keronii

Có một đứa bé sắp chào đời. Nó bèn hỏi Thượng Đế:
– Họ nói ngày mai Người sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này?

babysnail.jpg

Thượng Đế đáp:
– Trong số những thiên thần, ta đã chọn cho con một người. Thiên thần của con sẽ đợi con và săn sóc con chu đáo.

Đứa bé lại nài nì:
– Nhưng này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ?

Thượng Đế đáp:
– Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và cũng sẽ tươi cười với con mỗi ngày. Con sẽ cảm nhận được tình thương của người dành cho con và con sẽ thấy rất hạnh phúc.

Đứa bé lại hỏi:
– Và làm sao con có thể hiểu được khi họ nói chuyện với con bằng một ngôn ngữ mà con chưa hề biết đến?

Thượng Đế trả lời:
– Thiên thần của con sẽ nói với con bằng những ngôn từ nhẹ nhàng và đẹp đẽ nhất mà con chưa từng được nghe, đồng thời với sự nhẫn nại và cẩn trọng, thiên thần của con sẽ dạy con biết nói.
– Con nghe nói chốn trần gian lắm kẻ xấu xa. Ai sẽ bảo vệ con?
– Thiên thần của con sẽ hộ trì con ngay cả khi điều đó đe dọa đến tính mạng của người.
– Nhưng con sẽ rất buồn vì không còn được nhìn thấy Ngài nữa.
– Thiên thần của con sẽ luôn nói với con về Ta, và dạy con cách thức quay về với Ta dù rằng Ta luôn cận kề con.

hr-momkid-s.jpg


Vào giây phút đó, ở nơi thiên đường ngâp tràn an lạc nhưng người ta vẫn có thể nghe thấy những tiếng gọi vang vọng từ cõi thế, và đứa bé vội vàng hỏi Thượng Đế:
– Thưa Ngài, nếu con phải đi ngay bây giờ, xin hãy cho con biết tên thiên thần  hộ mạng của con.
– Tên của người không quan trọng, con chỉ đơn giản gọi người là “Mẹ”. .